Tại sao bạn khinh khi, khen chê người đàn ông cũ của mình?

Sau một cuộc tình, đôi khi điều khiến chúng ta khó chịu không phải là việc còn yêu, mà là sự thất vọng về cách người cũ sống, kiếm tiền và đối xử với người khác. Nhưng tại sao ta vẫn muốn phán xét, khinh khi hoặc kể lại những điều ấy? Câu trả lời nằm sâu hơn trong quá trình chữa lành của chính mình. Tìm hiểu chính mình để thấy mình thấy người để không còn chấp niệm vào những điều không thể chối bỏ rằng đó từng là 1 đoạn đường trong hành trình sống của mình.

Tại sao bạn vẫn khinh khi người đàn ông cũ của mình?

Tại sao bạn khinh khi, khen chê người đàn ông cũ của mình?

Có những mối quan hệ kết thúc không phải vì một người hết yêu, mà vì họ đã nhìn thấy quá nhiều điều không còn phù hợp với giá trị sống của mình.

Bạn từng yêu một người đàn ông.

Bạn từng tin tưởng họ.

Bạn từng nghĩ rằng người ấy có thể cùng mình xây dựng một cuộc sống tốt đẹp.

Nhưng rồi theo thời gian, bạn nhận ra cách họ kiếm tiền, cách họ sử dụng tiền, cách họ dựa vào người khác hoặc cách họ đối xử với những người xung quanh hoàn toàn khác với những giá trị mà bạn tin tưởng.

Và từ đó xuất hiện một cảm xúc rất đặc biệt:

khinh thường.

Bạn bắt đầu nghĩ:

"Tại sao một người đàn ông lại có thể sống như vậy?"

"Tại sao họ có thể sử dụng tiền mà mình cho là không chính trực?"

"Tại sao họ luôn cần người khác hỗ trợ nhưng lại không chịu tự đứng trên đôi chân của mình?"

Nhưng điều đáng quan tâm hơn không phải là họ đã sống như thế nào.

Mà là:

Tại sao bạn vẫn còn bị những điều đó làm cho khó chịu?


1. Khinh thường đôi khi là dấu hiệu của sự thất vọng

Khi còn yêu, chúng ta thường nhìn người mình yêu bằng một hệ quy chiếu rất khác.

Một khuyết điểm có thể được gọi là "hoàn cảnh".

Một sự yếu đuối có thể được gọi là "anh ấy đang khó khăn".

Một hành vi ích kỷ có thể được giải thích bằng "anh ấy từng bị tổn thương".

Chúng ta cố gắng tìm lý do để bảo vệ hình ảnh của người mình yêu.

Nhưng sau khi tỉnh ra, những lý do ấy không còn đủ sức thuyết phục nữa.

Bạn bắt đầu nhìn mọi thứ rõ hơn.

Và khi hình ảnh đẹp đẽ về một người sụp xuống, cảm xúc thường không lập tức chuyển thành bình thản.

Nó có thể chuyển thành thất vọng, tức giận và khinh thường.

Đó là một phản ứng tâm lý khá dễ hiểu sau một mối quan hệ khiến bạn mất niềm tin.


2. Khi giá trị sống không còn giống nhau

Tiền bạc là một trong những vấn đề dễ làm lộ ra sự khác biệt về giá trị sống giữa hai người.

Có người coi trọng sự minh bạch.

Có người coi trọng việc tự lao động để tạo ra thu nhập.

Có người chấp nhận sống đơn giản nhưng muốn đồng tiền mình kiếm được đến từ công việc mà họ có thể tự tin giải thích.

Trong khi đó, cũng có người có cách nhìn khác về tiền bạc, trách nhiệm và sự hỗ trợ từ người khác.

Nếu hai người có hệ giá trị quá khác nhau, tình yêu rất khó bù đắp khoảng cách ấy.

Đặc biệt, khi một người cảm thấy mình luôn phải gánh vác tài chính hoặc liên tục cứu người còn lại khỏi những vấn đề tiền bạc, mối quan hệ rất dễ chuyển từ tình yêu sang oán trách và mất tôn trọng.

Và một khi sự tôn trọng biến mất, tình yêu cũng thường khó duy trì như trước.


3. Điều khiến bạn đau có thể không phải là tiền

Thực ra, có thể bạn không khinh người cũ chỉ vì cách họ kiếm tiền.

Điều khiến bạn đau hơn có thể là:

Bạn đã từng đặt niềm tin vào họ.

Bạn từng nghĩ mình đang đồng hành với một người có thể cùng mình xây dựng tương lai.

Nhưng sau cùng, bạn nhận ra mình đã phải gánh quá nhiều.

Bạn cho đi tiền bạc.

Bạn cho đi thời gian.

Bạn cho đi cơ hội.

Bạn cho đi sự chăm sóc.

Thậm chí bạn còn cho người ấy nhiều cơ hội để thay đổi.

Nhưng họ vẫn lựa chọn cách sống cũ.

Khi ấy, cảm giác đau không đơn giản là:

"Anh ấy không có tiền."

Mà là:

"Tại sao người mà mình từng tin tưởng lại không có trách nhiệm với chính cuộc đời của họ?"

Đây mới là câu hỏi thường khiến một người phụ nữ day dứt rất lâu.


4. Vì sao bạn vẫn muốn kể về người cũ?

Một dấu hiệu quan trọng của quá trình chữa lành là bạn bắt đầu nhận ra mình không còn cần phải chứng minh người cũ xấu.

Khi vết thương còn mới, chúng ta thường muốn kể.

Kể cho bạn bè.

Kể cho người thân.

Kể rằng người ấy đã làm gì.

Kể rằng mình đã chịu đựng ra sao.

Kể rằng người ấy kiếm tiền như thế nào.

Kể rằng họ từng dựa vào mình ra sao.

Điều đó đôi khi giúp chúng ta giải tỏa.

Nhưng nếu nhiều năm trôi qua mà bạn vẫn liên tục cần chứng minh rằng:

"Anh ta không tốt."

"Anh ta không chính trực."

"Anh ta sống dựa vào người khác."

thì có thể vấn đề không còn nằm ở người cũ nữa.

Vấn đề nằm ở việc một phần trong bạn vẫn đang cần được công nhận rằng mình đã không sai khi rời đi.


5. Bạn không cần phải chứng minh người cũ xấu để chứng minh mình đúng

Đây là một bước trưởng thành rất quan trọng.

Bạn có thể thừa nhận:

"Người ấy không phù hợp với tôi."

Mà không cần nói:

"Người ấy là một người tồi."

Bạn có thể nói:

"Cách anh ấy sử dụng tiền không phù hợp với giá trị sống của tôi."

Mà không cần biến nó thành một bản án về toàn bộ con người họ.

Bạn có thể nói:

"Tôi không muốn tiếp tục gánh trách nhiệm tài chính cho một người trưởng thành."

Mà không cần dành phần đời còn lại để chứng minh họ đã sống sai.

Bởi vì khi bạn thật sự bước ra khỏi một mối quan hệ, bạn không còn cần phải đứng trước tòa án tưởng tượng để bảo vệ quyết định của mình.

Bạn biết vì sao mình rời đi là đủ.


6. Có một ranh giới rất quan trọng: nhìn thấy khác biệt và khinh miệt

Nhìn thấy một hành vi không phù hợp với giá trị của mình là sự tỉnh táo.

Khinh miệt một con người vì hành vi đó lại là một câu chuyện khác.

Bạn hoàn toàn có quyền không chấp nhận việc sử dụng tiền thiếu minh bạch.

Bạn có quyền không muốn sống cùng một người phụ thuộc tài chính vào người khác.

Bạn có quyền từ chối một mối quan hệ mà bạn cảm thấy mình phải liên tục cứu vớt.

Nhưng bạn cũng có thể lựa chọn một cách trưởng thành hơn:

Không chấp nhận hành vi, nhưng không cần nuôi dưỡng lòng khinh miệt.

Bởi lòng khinh miệt giữ người cũ trong tâm trí bạn lâu hơn bạn tưởng.

Bạn càng kể về họ, càng phân tích họ, càng muốn họ bị nhìn nhận đúng như hình ảnh bạn đang nhìn thấy, thì một phần năng lượng của bạn vẫn đang hướng về họ.


7. Chữa lành thật sự là khi bạn không còn cần người cũ thay đổi

Có một thời điểm trong quá trình chữa lành, bạn sẽ không còn nghĩ:

"Giá như anh ấy hiểu."

"Giá như anh ấy biết mình đã tổn thương tôi thế nào."

"Giá như anh ấy sống tử tế hơn."

"Giá như anh ấy biết trân trọng tôi."

Bạn bắt đầu chuyển sang một câu hỏi khác:

"Bây giờ tôi muốn cuộc đời mình như thế nào?"

Đó là bước chuyển rất lớn.

Từ việc quan sát người cũ sang quan sát chính mình.

Từ việc phán xét quá khứ sang xây dựng tương lai.

Từ việc muốn người khác nhận ra giá trị của mình sang tự mình biết giá trị ấy.


8. Người cũ sống thế nào không còn là trách nhiệm của bạn

Nếu một người trưởng thành lựa chọn cách kiếm tiền, cách tiêu tiền hoặc cách dựa vào người khác mà bạn không đồng tình, bạn có quyền rời khỏi mối quan hệ.

Nhưng sau khi đã rời đi, bạn không cần tiếp tục làm người giám sát cuộc đời họ.

Họ chịu trách nhiệm cho lựa chọn của họ.

Bạn chịu trách nhiệm cho lựa chọn của bạn.

Nếu họ sống tốt, đó là cuộc đời của họ.

Nếu họ tiếp tục lặp lại những mô thức cũ, đó cũng là cuộc đời của họ.

Còn bạn có một nhiệm vụ quan trọng hơn:

đưa chính mình trở về với cuộc đời của mình.


9. Đừng để sự khinh thường trở thành một sợi dây vô hình

Nhiều người nghĩ rằng ghét một người nghĩa là đã quên người đó.

Không hẳn.

Đôi khi yêu và ghét đều có một điểm chung:

người kia vẫn chiếm rất nhiều không gian trong tâm trí bạn.

Sự bình thản mới là dấu hiệu rõ ràng hơn của việc buông bỏ.

Một ngày nào đó, bạn có thể nghe ai đó nhắc đến người cũ và chỉ nghĩ:

"Đó là một người từng xuất hiện trong cuộc đời tôi."

Không tức giận.

Không thương nhớ.

Không muốn chứng minh.

Không cần kể lại câu chuyện.

Chỉ đơn giản là:

đã từng.

Và bạn tiếp tục sống.

Tại sao bạn khinh khi, khen chê người đàn ông cũ của mình?

 


10. Sau cùng, hãy hỏi mình một câu

Nếu bạn vẫn còn khinh khi người đàn ông cũ, hãy thử ngồi xuống và hỏi:

"Mình đang khinh anh ấy, hay mình đang đau vì đã từng trao quá nhiều cho một người không phù hợp?"

Hai điều này hoàn toàn khác nhau.

Nếu câu trả lời là bạn từng thất vọng, hãy cho phép mình thất vọng.

Nếu bạn từng bị lợi dụng, hãy thừa nhận điều đó.

Nếu bạn từng đưa ra những lựa chọn sai, hãy tha thứ cho phiên bản cũ của mình.

Bạn không cần phải biến người cũ thành một con quỷ để chứng minh rằng mình đã từng bị tổn thương.

Và bạn cũng không cần phải biến mình thành một nạn nhân mãi mãi.

Một ngày trưởng thành hơn sẽ đến khi bạn có thể nói:

"Tôi không đồng tình với cách anh ấy sống. Tôi cũng không muốn cuộc đời mình giống như vậy. Nhưng đó là cuộc đời của anh ấy. Còn từ hôm nay, tôi tập trung xây dựng cuộc đời của mình."

Đó không phải là tha thứ cho tất cả.

Đó là trả lại trách nhiệm về đúng nơi nó thuộc về.

Và cũng là lúc bạn thực sự lấy lại tự do của mình.


(*) Xem thêm

Bình luận
  • Đánh giá của bạn
Đã thêm vào giỏ hàng