Bạn học lớp 11 bị bạn bè cô lập, bạo lực nhưng không dám nói?

Bạn là học sinh lớp 11. Bạn không đánh nhau với ai, không gây chuyện, không cố tình làm tổn thương bất kỳ người nào. Nhưng chẳng hiểu từ lúc nào, một vài bạn trong lớp bắt đầu tránh bạn. Khi làm bài nhóm, bạn thường là người cuối cùng được chọn. Khi bạn bước đến, cuộc nói chuyện có thể đột nhiên im xuống. Có những tin nhắn trong nhóm lớp khiến bạn khó chịu, những lời nói bóng gió khiến bạn không biết mình đã làm gì sai. 

Lớp 11 bị cô lập, bạo lực học đường nhưng không dám nói với ai?

Bạn là học sinh lớp 11. Bạn không đánh nhau với ai, không gây chuyện, không cố tình làm tổn thương bất kỳ người nào. Nhưng chẳng hiểu từ lúc nào, một vài bạn trong lớp bắt đầu tránh bạn. Khi làm bài nhóm, bạn thường là người cuối cùng được chọn. Khi bạn bước đến, cuộc nói chuyện có thể đột nhiên im xuống. Có những tin nhắn trong nhóm lớp khiến bạn khó chịu, những lời nói bóng gió khiến bạn không biết mình đã làm gì sai. Có lúc bạn bị chế giễu, bị cô lập hoặc bị kéo những người khác ra xa. Bạn muốn nói với cô giáo, muốn kể với bố mẹ, nhưng rồi lại thôi. Bạn sợ ngày mai mọi chuyện sẽ tệ hơn. Bạn sợ bị trả thù. Bạn sợ cả lớp sẽ gọi mình là “mách lẻo”. Và thế là bạn tiếp tục im lặng.

lop_11_bi_co_lap_bao_luc_hoc-duong_phai_lam_sao

Nếu bạn đang ở trong tình huống này, có một điều rất quan trọng bạn cần nghe: tìm kiếm sự giúp đỡ khi mình đang bị bắt nạt hoặc cảm thấy không an toàn không phải là mách lẻo. Đó là cách bảo vệ bản thân. Bạn không cần phải chịu đựng một mình chỉ để chứng minh rằng mình mạnh mẽ.

Có những kiểu bạo lực học đường không để lại vết thương trên cơ thể

Khi nhắc đến bạo lực học đường, nhiều người chỉ nghĩ đến đánh nhau. Nhưng một học sinh có thể bị tổn thương mà không hề có một vết bầm nào trên người.

Đó có thể là việc cả nhóm cố tình loại bạn khỏi các hoạt động chung, liên tục chế giễu, đặt biệt danh khiến bạn xấu hổ, lan truyền tin đồn, nói xấu, đe dọa, làm nhục trước mặt người khác hoặc khiến những học sinh khác không dám chơi với bạn. Nó cũng có thể tiếp tục sau giờ học thông qua tin nhắn, nhóm chat, mạng xã hội, hình ảnh hoặc video.

Điều khiến những hành vi này nguy hiểm là người bên ngoài đôi khi không nhận ra mức độ nghiêm trọng. Một câu “chỉ đùa thôi mà” có thể khiến người nói cảm thấy chuyện đó rất nhỏ. Nhưng với người liên tục trở thành mục tiêu của những lời chế giễu ấy, mỗi ngày đi học có thể trở thành một lần phải chuẩn bị tinh thần để đối diện.

UNICEF Việt Nam lưu ý rằng bạo lực đối với trẻ em có thể bao gồm tổn hại về thể chất và tinh thần, xảy ra cả trong trường học và trên không gian mạng, và sự im lặng có thể khiến hành vi bạo lực bị che giấu.

Vì vậy, nếu bạn đang bị đối xử theo cách khiến mình sợ hãi, mất cảm giác an toàn hoặc liên tục bị làm nhục, đừng vội tự nói với mình rằng: “Chắc mình nhạy cảm quá.”

Hãy bắt đầu bằng một câu hỏi đơn giản hơn:

“Điều này có đang làm mình cảm thấy không an toàn hoặc ảnh hưởng đến cuộc sống của mình không?”

Nếu câu trả lời là có, vấn đề đáng được quan tâm.

Bạn không cần tìm ra mình đã làm gì sai trước khi được giúp đỡ

Một trong những suy nghĩ thường xuất hiện khi bị cô lập là: “Chắc mình phải làm gì đó thì họ mới đối xử với mình như vậy.”

Bạn bắt đầu xem lại từng cuộc nói chuyện. Bạn nghĩ về một câu mình từng nói. Bạn tự hỏi liệu mình có kiêu không, có khó gần không, có học giỏi quá không, có khác biệt quá không.

Việc tự nhìn lại hành vi của mình có thể hữu ích nếu nó giúp bạn hiểu bản thân và cải thiện những điều thực sự cần cải thiện. Nhưng nó không có nghĩa là bạn phải nhận trách nhiệm cho hành vi bắt nạt của người khác.

Hai chuyện này cần được tách ra.

Bạn có thể có khuyết điểm.

Bạn có thể từng nói một câu khiến ai đó buồn.

Bạn có thể không hợp tính với một số người.

Nhưng không điều nào trong số đó biến việc người khác đe dọa, làm nhục, cô lập có chủ đích hoặc gây tổn thương cho bạn thành điều chính đáng.

Bạn có thể xem lại phần trách nhiệm của mình mà không cần nhận phần trách nhiệm thuộc về người khác.

Đây là một ranh giới tâm lý rất quan trọng.

Không hợp bạn bè khác với bị cô lập có chủ đích

Không phải cứ không có nhiều bạn là bị bắt nạt.

Trong một lớp học, sẽ có những người hợp nhau và những người không hợp nhau. Một nhóm bạn có thể không muốn thân thiết với bạn. Điều đó tự nó chưa phải là bạo lực.

Bạn cần chú ý đến cách họ đối xử với bạn.

Nếu một người không thích bạn nhưng vẫn tôn trọng bạn, không xúc phạm, không đe dọa, không cố tình làm nhục bạn và không kéo người khác vào việc gây tổn thương cho bạn, đó có thể đơn giản là một mối quan hệ không phù hợp.

Nhưng nếu nhiều người liên tục cố tình loại bạn ra, chế giễu bạn, tung tin về bạn, đe dọa bạn, làm bạn sợ đi học, dùng nhóm chat để công kích hoặc khiến bạn cảm thấy mình không còn nơi nào an toàn trong lớp, đó là dấu hiệu cần được người lớn can thiệp.

Điều quan trọng không phải là bạn có bao nhiêu người bạn.

Điều quan trọng là bạn có đang được tôn trọng và an toàn hay không.

Vì sao bạn biết mình cần giúp nhưng vẫn không dám nói?

Đây có lẽ là phần đau nhất.

Bạn có thể đang rất cần một người lớn giúp đỡ, nhưng trong đầu lại xuất hiện hàng loạt kịch bản:

“Nếu cô biết thì sao?”

“Nếu bố mẹ đến trường thì sao?”

“Nếu họ biết mình kể thì họ trả thù thì sao?”

“Nếu cả lớp gọi mình là mách lẻo thì sao?”

“Nếu mọi chuyện đang hơi khó chịu thôi mà mình làm lớn chuyện thì sao?”

Những suy nghĩ đó khiến bạn lựa chọn im lặng.

Và hãy hiểu điều này: sợ hãi trong tình huống bị đe dọa không có nghĩa là bạn yếu.

Khi một người cảm thấy mình có nguy cơ bị cô lập hoặc trả đũa, họ có thể trở nên rất thận trọng với từng hành động của mình. Đây là một phản ứng dễ hiểu trước một môi trường mà họ cảm thấy thiếu an toàn.

WHO cho biết các yếu tố như bạo lực, bắt nạt, áp lực phải hòa nhập với bạn bè và sự loại trừ xã hội có thể ảnh hưởng đến sức khỏe tinh thần của thanh thiếu niên. Những môi trường hỗ trợ và các mối quan hệ an toàn là những yếu tố quan trọng giúp bảo vệ sức khỏe tinh thần.

Vì vậy, mục tiêu không phải là nói với bạn rằng:

“Đừng sợ.”

Mà là:

“Bạn có thể đang sợ, nhưng bạn không cần để nỗi sợ quyết định rằng mình phải chịu đựng một mình.”

Đó mới là sự can đảm thực tế.

“Nói với người lớn” không có nghĩa là bạn phải lập tức đối đầu với cả lớp

Có thể bạn đang tưởng tượng rằng nếu mình nói với giáo viên, ngày hôm sau giáo viên sẽ gọi cả lớp lên và nói:

“Bạn A đã kể hết mọi chuyện.”

Nếu điều đó xảy ra, bạn càng sợ hơn.

Nhưng tìm sự giúp đỡ không nhất thiết phải bắt đầu bằng một cuộc đối đầu công khai.

Bạn có thể nói riêng với một giáo viên mà mình tin tưởng.

Bạn có thể nhắn tin trước thay vì nói trực tiếp.

Bạn có thể viết ra giấy những điều đang xảy ra.

Bạn có thể nói với bố mẹ rằng: “Con đang gặp một chuyện ở trường nhưng con rất sợ bị trả thù. Con cần bố mẹ nghe con trước, rồi cùng con nghĩ cách an toàn.”

Bạn không nhất thiết phải kể mọi thứ trong một lần.

Bạn chỉ cần bắt đầu bằng một thông tin đủ để người lớn hiểu rằng bạn đang cần được hỗ trợ.

Ví dụ:

“Cô ơi, em đang gặp một vấn đề với một nhóm bạn trong lớp. Em không muốn nói trước lớp vì em sợ bị trả thù. Cô có thể nói chuyện riêng với em và giúp em tìm cách xử lý an toàn được không ạ?”

Hoặc:

“Mẹ ơi, con không muốn mẹ gọi ngay cho các bạn. Con chỉ muốn mẹ nghe con trước vì con đang rất sợ và chưa biết phải xử lý thế nào.”

Cách nói này giúp người lớn hiểu rằng vấn đề đầu tiên cần giải quyết là sự an toàn của bạn.

UNICEF khuyến nghị học sinh bị bắt nạt nên tìm một người lớn đáng tin cậy như cha mẹ, giáo viên hoặc người chăm sóc; nếu không thoải mái với một người, có thể tìm một người lớn đáng tin cậy khác.

Nếu sợ bị trả thù, hãy ưu tiên an toàn trước khi đối đầu

Đừng tự đặt mình vào một cuộc đối đầu mà bạn biết có thể khiến tình hình nguy hiểm hơn.

Bạn không cần gặp riêng nhóm đang bắt nạt mình để “nói cho ra lẽ”.

Bạn không cần đánh lại để chứng minh mình mạnh.

Bạn không cần thách thức họ trước mặt cả lớp.

Bạn cũng không cần đăng một bài lên mạng để đáp trả.

Nếu có nguy cơ bị đánh, đe dọa hoặc trả thù, hãy tránh ở một mình tại những nơi vắng vẻ mà bạn biết nhóm đó thường xuất hiện. Trong giờ ra chơi hoặc sau giờ học, hãy ở gần giáo viên, nhân viên trường, bạn bè đáng tin cậy hoặc những nơi có người lớn.

Nếu đã có hành vi đe dọa cụ thể, hãy nói rõ điều đó với người lớn thay vì chỉ nói: “Em không thích các bạn.”

Sự khác biệt rất lớn.

“Em không thích các bạn” có thể khiến người lớn nghĩ đây chỉ là mâu thuẫn bạn bè.

“Bạn X nhắn rằng sẽ đánh em sau giờ học và em đang sợ không an toàn khi ra khỏi trường” là thông tin mà người lớn có thể dùng để đánh giá mức độ nguy hiểm và hỗ trợ bạn.

WHO cũng khuyến nghị thanh thiếu niên tránh nguy hiểm và xung đột khi có thể, đồng thời tìm một người lớn đáng tin cậy để được hỗ trợ khi đang trải qua bạo lực hoặc bị đe dọa.

Nếu bị bắt nạt trên mạng, đừng xóa bằng chứng ngay

Một số học sinh khi nhận được tin nhắn xúc phạm hoặc bị đăng bài nói xấu thường lập tức xóa đi vì quá khó chịu.

Nhưng nếu sự việc nghiêm trọng, bạn nên cân nhắc lưu lại bằng chứng trước khi chặn hoặc xóa nội dung.

Có thể lưu ảnh chụp màn hình, tin nhắn, đường dẫn bài đăng, tên tài khoản, thời gian xảy ra sự việc hoặc những thông tin liên quan. Nếu có video hoặc hình ảnh bị sử dụng để làm nhục, hãy lưu thông tin đó và đưa cho người lớn đáng tin cậy.

UNICEF cho biết bắt nạt trên mạng để lại “dấu vết kỹ thuật số” có thể hữu ích làm bằng chứng; tổ chức này cũng khuyến nghị tìm người lớn đáng tin cậy, sử dụng công cụ chặn và báo cáo trên nền tảng khi phù hợp.

Đừng tiếp tục tranh cãi hàng chục tin nhắn với người đang bắt nạt bạn chỉ để chứng minh mình đúng.

Lưu bằng chứng → tìm hỗ trợ → báo cáo/chặn khi phù hợp → ưu tiên an toàn.

Đó thường là hướng đi thực tế hơn việc cố thắng một cuộc tranh luận trên mạng.

Bạn có thể nói với giáo viên như thế nào?

Nếu bạn chưa từng kể chuyện này với giáo viên, điều khó nhất có thể chính là câu đầu tiên.

Bạn không cần kể một câu chuyện hoàn hảo.

Hãy nói ba điều:

Điều gì đang xảy ra.

Nó xảy ra bao lâu hoặc bao nhiêu lần.

Bạn đang sợ điều gì và cần giáo viên hỗ trợ điều gì.

Ví dụ:

“Cô ơi, thời gian gần đây em thường bị một nhóm bạn trong lớp cố tình cô lập và nói những lời khiến em rất khó chịu. Em chưa dám nói vì em sợ các bạn trả thù và gọi em là mách lẻo. Em muốn cô biết chuyện này nhưng em mong cô giúp em xử lý theo cách an toàn và hạn chế làm tình hình căng thẳng hơn.”

Cách nói này cho giáo viên một bức tranh rõ hơn.

Bạn cũng có thể đưa những bằng chứng mình đã lưu nếu có.

Một giáo viên không phải là người có thể giải quyết mọi vấn đề chỉ bằng một câu nói, nhưng một người lớn có trách nhiệm trong trường có thể giúp bạn quan sát tình hình, kết nối với những người phù hợp và xây dựng môi trường an toàn hơn. CDC nhấn mạnh rằng sự kết nối của học sinh với người lớn ở trường, cảm giác được quan tâm và được hỗ trợ có liên quan đến sức khỏe, sự tham gia học tập và cảm giác thuộc về trường học.

Nếu bố mẹ chưa biết chuyện, hãy bắt đầu bằng sự thật thay vì cố tỏ ra ổn

Có những học sinh bước về nhà vẫn cười, vẫn ăn cơm, vẫn làm bài nhưng bên trong lại rất mệt.

Bố mẹ hỏi:

“Hôm nay đi học vui không?”

Bạn trả lời:

“Bình thường ạ.”

Không phải vì bạn không muốn bố mẹ biết.

Có thể bạn chỉ không biết bắt đầu từ đâu.

Bạn có thể thử một câu rất đơn giản:

“Bố/mẹ ơi, con có một chuyện ở trường mà con đã giấu một thời gian vì con sợ mọi chuyện nghiêm trọng hơn. Con chưa cần bố mẹ giải quyết ngay. Con chỉ muốn bố mẹ nghe con trước.”

Sau đó hãy kể những điều cụ thể.

Đừng chỉ nói “Con bị ghét”.

Hãy nói:

“Các bạn không cho con tham gia nhóm.”

“Các bạn gọi con bằng những từ xúc phạm.”

“Có người nhắn tin đe dọa con.”

“Có người đăng ảnh của con lên mạng.”

“Con bắt đầu sợ giờ ra chơi.”

“Con không muốn đến trường.”

Những thông tin cụ thể giúp người lớn hiểu rằng đây không đơn thuần là chuyện “trẻ con giận nhau”.

Nếu người đầu tiên bạn nói chưa hiểu, hãy tìm người thứ hai

Một trong những điều khiến học sinh tuyệt vọng là đã lấy hết can đảm để kể nhưng người lớn lại trả lời:

“Bạn bè đùa nhau thôi.”

“Con phải mạnh mẽ lên.”

“Đừng quan tâm.”

“Con thử hòa đồng hơn xem.”

Nếu điều đó xảy ra, đừng vội kết luận rằng vấn đề của bạn không đáng được giúp đỡ.

Có thể người đầu tiên chưa hiểu đầy đủ mức độ của sự việc.

Bạn có thể nói lại cụ thể hơn:

“Con đã thử bỏ qua nhưng chuyện vẫn tiếp tục và con đang sợ.”

Hoặc:

“Điều con cần lúc này không phải là lời khuyên để làm bạn với các bạn ấy. Con cần người lớn giúp con được an toàn.”

Nếu vẫn chưa được lắng nghe, hãy tìm một người lớn khác: một giáo viên khác, giáo viên chủ nhiệm, cán bộ tư vấn học đường, ban giám hiệu, bố mẹ, người thân hoặc một người trưởng thành mà bạn tin tưởng.

Không được lắng nghe lần đầu không có nghĩa là bạn phải im lặng mãi.

Đừng biến “người bị bắt nạt” thành danh tính của mình

Đây là phần rất quan trọng trong quá trình chữa lành.

Bạn có thể đang bị bắt nạt.

Nhưng bạn không phải là một người “thấp kém” vì bị bắt nạt.

Bạn có thể đang bị cô lập.

Nhưng bạn không phải là một người không ai cần.

Bạn có thể đang sợ.

Nhưng bạn không phải là một người yếu đuối.

Bạn đang gặp một vấn đề.

Bạn không phải là vấn đề.

Một nhóm bạn đối xử tệ với bạn không thể trở thành thước đo giá trị của bạn.

Bạn vẫn có những năng lực, sở thích, ước mơ và tương lai của riêng mình. Điểm số, một cuộc thi, một tình bạn hay một nhóm bạn trong lớp đều chỉ là một phần của cuộc đời.

CDC ghi nhận rằng cảm giác được kết nối với trường học — được người lớn và bạn bè quan tâm, tôn trọng và hỗ trợ — là một yếu tố có lợi cho sức khỏe và kết quả học tập của học sinh. Vì vậy, khi một môi trường quan hệ đang khiến bạn tổn thương, mục tiêu không phải là cố giành lại sự chấp nhận của tất cả mọi người, mà là tìm và xây dựng những kết nối an toàn hơn.

Bạn không cần khiến cả lớp yêu quý mình

Có thể bạn đã dành rất nhiều năng lượng để tự hỏi:

“Làm sao để các bạn không ghét mình?”

“Làm sao để mình được tham gia vào nhóm?”

“Làm sao để mọi người nghĩ tốt về mình?”

Nhưng đôi khi đó không phải câu hỏi quan trọng nhất.

Một câu hỏi khác có ích hơn là:

“Ai là người đối xử tử tế và tôn trọng mình?”

Bạn không cần cả lớp yêu quý mình.

Bạn chỉ cần có những mối quan hệ đủ an toàn để mình được là chính mình.

Có thể đó là một người bạn ở lớp khác.

Một người bạn trong câu lạc bộ.

Một người anh hoặc chị.

Một giáo viên.

Một người thân.

Hoặc một người lớn mà bạn cảm thấy có thể tin tưởng.

Hãy mở rộng thế giới của mình ra ngoài nhóm đang khiến bạn tổn thương.

Học tập không phải để trả thù, mà để giữ tương lai của mình

Khi bị tổn thương, đôi khi bạn có thể nghĩ:

“Mình sẽ học thật giỏi để cho họ thấy.”

Suy nghĩ đó có thể giúp bạn có động lực trong một thời gian. Nhưng về lâu dài, đừng để tương lai của mình phụ thuộc vào việc chứng minh điều gì đó với những người đã làm tổn thương mình.

Hãy học vì tương lai của bạn.

Học để có thêm lựa chọn.

Học để phát triển năng lực.

Học vì bạn muốn bước ra khỏi ngôi trường này với nhiều cơ hội hơn.

Học vì một ngày nào đó, những người đang xuất hiện rất lớn trong thế giới của bạn hôm nay có thể chỉ còn là một phần nhỏ trong câu chuyện cuộc đời bạn.

Bạn không cần trở thành người giỏi nhất lớp để chứng minh mình có giá trị.

Bạn chỉ cần tiếp tục xây dựng chính mình.

Và nếu việc học đang bị ảnh hưởng nghiêm trọng vì bạn quá căng thẳng, hãy nói với người lớn. Đừng biến thành tích học tập thành một áp lực mới buộc bản thân phải chịu đựng.

Nếu bạn đang ở trong tình huống này, hãy làm gì ngay hôm nay?

Đừng nghĩ rằng bạn phải giải quyết tất cả trong một ngày. Hãy làm từng bước nhỏ nhưng cụ thể.

Bước 1: Viết lại những gì đang xảy ra. Ghi ngày, thời điểm, địa điểm, người liên quan và hành vi cụ thể. Nếu có tin nhắn hoặc nội dung trên mạng, lưu lại bằng chứng phù hợp.

Bước 2: Xác định một người lớn an toàn nhất với bạn. Không nhất thiết phải là người bạn nghĩ “đúng vai trò” nhất. Quan trọng là người đó đáng tin, bình tĩnh và sẵn sàng bảo vệ bạn.

Bước 3: Nói cho người đó biết. Nếu chưa thể nói trực tiếp, hãy nhắn tin hoặc viết ra giấy.

Bước 4: Nói rõ bạn sợ bị trả thù. Đây là thông tin quan trọng. Đừng chỉ nói rằng “em bị các bạn ghét”. Hãy nói rõ nguy cơ mà bạn lo lắng.

Bước 5: Không tự đối đầu với nhóm nếu bạn cảm thấy không an toàn. Đừng đánh nhau, đừng trả thù và đừng đăng bài công kích để đáp lại.

Bước 6: Nếu có bắt nạt trực tuyến, lưu bằng chứng và sử dụng công cụ báo cáo/chặn phù hợp. UNICEF khuyến nghị tìm sự hỗ trợ từ người đáng tin cậy và lưu bằng chứng kỹ thuật số khi cần.

Bước 7: Giữ lại những phần đời sống vẫn thuộc về bạn. Ăn uống, ngủ nghỉ, học tập, vận động, đọc sách, âm nhạc, sở thích, những người đối xử tốt với bạn. Đừng để nhóm bắt nạt chiếm toàn bộ không gian trong đầu bạn.

Bước 8: Nếu bạn cảm thấy tuyệt vọng, quá sợ hãi, không thể chịu đựng hoặc xuất hiện ý nghĩ làm hại bản thân, hãy nói ngay với một người lớn đáng tin cậy và tìm hỗ trợ chuyên môn. Nếu đang có nguy hiểm tức thời, hãy rời khỏi nơi nguy hiểm và tìm người lớn/cơ quan hỗ trợ khẩn cấp. Ở Việt Nam, Tổng đài Quốc gia Bảo vệ Trẻ em 111 là dịch vụ công tiếp nhận thông tin, tư vấn và hỗ trợ liên quan đến bạo lực, xâm hại và những khó khăn của trẻ em; tổng đài hoạt động 24/7 và miễn phí.

Cha mẹ và giáo viên cần nhớ: một học sinh im lặng không có nghĩa là em ấy ổn

Nếu bạn là cha mẹ hoặc giáo viên đang đọc bài này, hãy nhớ rằng một học sinh bị cô lập có thể không nói ra.

Các dấu hiệu có thể không phải lúc nào cũng rõ ràng. Một số học sinh bắt đầu không muốn đến trường, kết quả học tập thay đổi, thu mình, mất hứng thú với những hoạt động từng yêu thích, ngủ không tốt hoặc thường xuyên than đau đầu, đau bụng mà không có nguyên nhân rõ ràng. CDC liệt kê những thay đổi như không muốn đi học, khó ngủ, đau đầu hoặc đau bụng, giảm hứng thú học tập và thay đổi thành tích trong số những dấu hiệu có thể xuất hiện ở trẻ bị bắt nạt. Tuy nhiên, không phải học sinh nào bị bắt nạt cũng biểu hiện giống nhau.

Điều người lớn cần làm đầu tiên không phải là hỏi:

“Con đã làm gì để các bạn đối xử như vậy?”

Mà nên hỏi:

“Chuyện gì đang xảy ra với con?”

Hãy lắng nghe trước khi kết luận.

Đừng ép học sinh đối đầu trực tiếp với nhóm bắt nạt.

Đừng yêu cầu em “tự giải quyết cho mạnh mẽ”.

Đừng xem việc tìm sự giúp đỡ là mách lẻo.

Và cũng đừng hứa những điều mình chưa chắc chắn có thể giữ, chẳng hạn “Cô sẽ không để ai biết em nói”. Tốt hơn là giải thích rõ những bước nào có thể thực hiện để bảo vệ em và những thông tin nào cần được chia sẻ với người có trách nhiệm.

WHO, UNICEF và UNESCO gần đây cũng nhấn mạnh vai trò của giáo viên trong việc tạo môi trường học tập an toàn, nhận diện những dấu hiệu khó khăn và kết nối học sinh với hệ thống hỗ trợ phù hợp; giáo viên không được kỳ vọng phải tự chẩn đoán hay tự xử lý các vấn đề sức khỏe tâm thần chuyên sâu.

Bạn không cần hết sợ mới có thể tìm sự giúp đỡ

Có một hiểu lầm rất phổ biến về sự mạnh mẽ: rằng một người mạnh mẽ thì không được sợ.

Không đúng.

Bạn có thể sợ.

Bạn có thể run khi mở tin nhắn gửi cho cô giáo.

Bạn có thể khóc khi kể với mẹ.

Bạn có thể mất nhiều ngày mới đủ can đảm để nói ra.

Những điều đó không làm bạn yếu.

Can đảm không phải là không sợ. Can đảm là biết mình đang sợ nhưng vẫn tìm một bước an toàn để bảo vệ mình.

Bạn cũng không cần chứng minh rằng mình không phải “mách lẻo”.

Nếu ai đó gọi bạn là “mách lẻo” chỉ vì bạn tìm người lớn giúp mình khi đang bị đe dọa hoặc bắt nạt, cái nhãn đó không quyết định bạn là ai.

Bạn có quyền được an toàn.

Bạn có quyền được học tập.

Bạn có quyền được tôn trọng.

Bạn có quyền nói “không” với hành vi làm tổn thương mình.

Bạn có quyền tìm sự giúp đỡ.

Và bạn không cần phải chờ đến khi mọi chuyện trở nên thật nghiêm trọng mới được phép lên tiếng.

Một lời nhắn dành cho bạn

Nếu hôm nay bạn đang ngồi trong lớp và cảm thấy mình như người vô hình, hãy nhớ rằng một lớp học không phải là toàn bộ thế giới.

Nếu hôm nay bạn bước vào trường với cảm giác lo lắng, điều đó không có nghĩa là bạn sẽ mãi mãi sống trong cảm giác ấy.

Nếu hôm nay bạn bị một nhóm người từ chối, điều đó không có nghĩa là bạn không đáng được yêu quý.

Nếu hôm nay bạn đang bị bắt nạt, điều đó không biến bạn thành một người đáng thương hay thấp kém.

Bạn đang trải qua một điều khó khăn. Bạn không phải là điều khó khăn đó.

Đừng dành cả tương lai để cố chứng minh giá trị của mình với những người không nhìn thấy nó.

Hãy tìm một người an toàn.

Hãy nói ra.

Hãy lưu lại bằng chứng nếu cần.

Hãy bảo vệ mình mà không cần trả thù.

Hãy tiếp tục học tập và xây dựng cuộc sống của riêng mình.

Và nếu một ngày nào đó bạn nhìn lại quãng thời gian lớp 11 này, điều bạn cần tự hào không phải là “Mình đã chịu đựng giỏi đến mức nào”, mà là:

“Ngày ấy mình rất sợ, nhưng mình đã không bỏ rơi chính mình.”


Chuyên mục

Tâm lý học đường | Diễn biến tâm lý – Điều bạn đang đối diện – Cách ứng phó

Nếu việc có một người lắng nghe giúp bạn tin hơn vào chính mình, tin rằng mình có giá trị và có thể tìm được một cách an toàn để bước tiếp, bạn có thể liên hệ với tôi:

Hằng Tata Mimi – 0943971983

Bạn có thể đang cần được giúp đỡ. Điều đó không làm bạn yếu đi. Đôi khi, bước đầu tiên của sự mạnh mẽ chỉ đơn giản là dám nói: “Mình cần một người lắng nghe.”


(*) Xem thêm

Bình luận
  • Đánh giá của bạn
Đã thêm vào giỏ hàng