Có Những Cuộc Gặp Gỡ Đến Trước Cả Lý Trí

Có những người bước vào cuộc đời ta rất nhẹ, nhẹ đến mức chính ta cũng không nhận ra khoảnh khắc trái tim mình bắt đầu rung động. Không phải tình yêu theo cách thông thường, cũng không phải sự say mê nhất thời. Chỉ là một cảm giác quen thuộc, như thể đã gặp từ rất lâu ở đâu đó trong ký ức. Và rồi từ những cuộc gặp gỡ tưởng chừng bình thường ấy, tâm trí bắt đầu viết nên những câu chuyện riêng. Một bài viết dành cho những ai từng rung động trước cả khi lý trí kịp hiểu điều gì đang diễn ra.

 

Có một thứ rất lạ trong những cuộc gặp gỡ của con người.

Đó là đôi khi chỉ cần chạm đúng một năng lượng nào đó, trái tim đã rung lên trước cả khi lý trí kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Không hẳn là tình yêu.

Cũng không hẳn là thích theo cách mà người ta vẫn thường gọi tên.

Chỉ là bỗng nhiên mình cảm thấy người ấy rất quen.

Một cảm giác quen thuộc đến mức khó giải thích.

Giống như đã từng gặp ở đâu đó.

Giống như đã từng biết nhau từ rất lâu.

Giống như giữa hàng triệu con người ngoài kia, người ấy vô tình chạm đúng vào một phần rất sâu bên trong mình mà chính mình cũng chưa từng nhận ra.

Và rồi từ khoảnh khắc ấy, tâm trí bắt đầu tự viết tiếp một câu chuyện.

Một câu chuyện mà đôi khi người còn lại còn chưa kịp bước vào.

Con người vốn kỳ lạ như thế.

Chúng ta có thể đi qua rất nhiều người mà chẳng để lại cảm xúc gì.

Nhưng cũng có những người chỉ cần xuất hiện vài lần, nói vài câu chuyện rất bình thường, vậy mà lại khiến mình nhớ rất lâu.

Không phải vì họ hoàn hảo.

Không phải vì họ đặc biệt hơn tất cả.

Mà vì sự hiện diện của họ vô tình đánh thức một phần nào đó trong mình.

Có những đêm ngồi một mình, tôi từng nghĩ mình đang nhớ một người.

Nhưng rồi càng trưởng thành, tôi càng nhận ra rằng đôi khi thứ mình nhớ không phải là con người ấy.

Mà là cảm giác khi ở gần họ.

Cảm giác được rung động.

Được chờ đợi.

Được háo hức.

Được thấy trái tim mình vẫn còn biết vui vì một tin nhắn, biết mỉm cười vì một cuộc gặp, biết lặng người vì một ánh mắt.

Cuộc sống càng trưởng thành, những cảm xúc như thế lại càng hiếm.

Người lớn học cách mạnh mẽ.

Học cách lý trí.

Học cách kiểm soát cảm xúc.

Nhưng sâu bên trong, ai cũng có một phần tâm hồn vẫn luôn mong được chạm tới.

Vẫn luôn mong có ai đó xuất hiện và khiến mình cảm thấy cuộc sống này mềm mại hơn một chút.

Có lẽ vì vậy mà những cuộc gặp gỡ đặc biệt luôn mang theo một chút lãng mạn.

Không phải kiểu lãng mạn của hoa hồng hay những lời hứa.

Mà là sự lãng mạn của những điều chưa gọi thành tên.

Là khi chỉ cần nhìn thấy một người bước vào căn phòng, tâm trạng mình tự nhiên sáng lên.

Là khi vô thức nhớ một câu nói của họ giữa một ngày rất bình thường.

Là khi chẳng có chuyện gì xảy ra cả, nhưng lòng vẫn thấy vui vì biết rằng người ấy đang tồn tại đâu đó trong cuộc đời này.

Và cũng chính ở đó, những bi kịch nhỏ bắt đầu xuất hiện.

Bởi không phải mọi cuộc gặp gỡ đều được sinh ra để ở lại.

Không phải mọi sự rung động đều có một cái kết đẹp.

Có những người đến chỉ để đi ngang.

Có những người xuất hiện chỉ để đánh thức trái tim mình rồi lặng lẽ bước tiếp con đường của họ.

Điều đau nhất đôi khi không phải là mất đi một người.

Mà là nhận ra người ấy chưa từng thuộc về mình ngay từ đầu.

Không có lời hứa nào bị phá vỡ.

Không có cuộc tình nào kết thúc.

Không có một mối quan hệ chính thức nào tồn tại.

Vậy mà vẫn thấy tiếc.

Tiếc cho những điều chưa kịp bắt đầu.

Tiếc cho những câu chuyện chưa kịp viết tiếp.

Tiếc cho những khả năng từng tồn tại trong trí tưởng tượng nhưng mãi mãi không trở thành hiện thực.

Có lẽ đó là một phần của cuộc sống.

Chúng ta gặp nhau không phải để sở hữu nhau.

Mà để soi chiếu cho nhau.

Để giúp nhau nhận ra những phần còn đang ngủ quên trong tâm hồn.

Để hiểu rằng trái tim mình vẫn còn biết rung động.

Vẫn còn biết yêu.

Vẫn còn đủ dịu dàng để tin vào những điều đẹp đẽ.

Và rồi một ngày nào đó, khi nhìn lại, điều khiến ta nhớ nhất có thể không phải là con người ấy.

Mà là phiên bản của chính mình trong khoảng thời gian đó.

Phiên bản đã sống rất thật.

Đã rung động rất thật.

Đã yêu thương rất thật.

Và đã cảm nhận ý nghĩa cuộc sống một cách sâu sắc hơn bao giờ hết.

Bởi suy cho cùng, điều đẹp nhất trong mọi cuộc gặp gỡ không phải là việc ai ở lại.

Mà là việc sau tất cả, chúng ta vẫn còn giữ được khả năng mở lòng với cuộc sống, giữ được sự dịu dàng với chính mình và giữ được niềm tin rằng đâu đó ngoài kia, những điều đẹp đẽ vẫn luôn tồn tại.

 

(Chuyên mục Blog của Hằng Tata Mimi)


(*) Xem thêm

Bình luận
  • Đánh giá của bạn
Đã thêm vào giỏ hàng