Có Bao Giờ Bạn Thấy Lòng Mình Man Mác? Lớn Lên Mới Hiểu?
Có những buổi tối, mọi thứ đều bình yên nhưng lòng vẫn man mác một cảm giác rất khó gọi tên. Bạn tưởng mình đang nhớ một người, nhớ một mối tình hay tiếc nuối quá khứ. Nhưng càng trưởng thành, bạn càng hiểu điều khiến trái tim lặng đi không phải là một con người, mà là một đoạn đời đã đi qua. Bài viết này dành cho những ai đang học cách chữa lành sau tổn thương, buông bỏ quá khứ và tìm lại sự bình yên từ chính bên trong mình.
Có bao giờ bạn thấy lòng mình man mác mà không biết vì sao?
Có những buổi tối rất bình thường.
Bạn vừa ăn xong bữa cơm.
Công việc vẫn còn đó.
Không ai làm bạn tổn thương.
Không có tin nhắn nào khiến bạn thất vọng.
Cũng chẳng có chuyện gì đặc biệt xảy ra.
Nhưng trong lòng vẫn có một cảm giác rất khó gọi tên.
Không hẳn là buồn.
Không hẳn là cô đơn.
Chỉ là... man mác.
Một cảm giác nhẹ như gió, thoáng qua nhưng đủ để bạn ngồi yên vài phút và tự hỏi:
"Mình đang nhớ điều gì?"
- Bạn tưởng mình đang nhớ một người.
- Bạn tưởng mình đang tiếc một mối tình.
- Bạn tưởng mình chưa quên được quá khứ.
- Nhưng rồi năm tháng trôi qua, bạn mới nhận ra...
- Điều mình nhớ không phải là một con người.
- Mà là một đoạn đời đã từng đi qua.
Trưởng thành sau tổn thương không phải là quên
Rất nhiều người nghĩ rằng chữa lành sau chia tay nghĩa là sẽ không còn nhớ nữa.
Thực ra không phải.
Bạn vẫn có thể đi ngang qua con đường cũ.
Nghe lại một bài hát cũ.
Nhìn thấy một quán cà phê từng ghé.
Một mùi nước hoa quen thuộc.
Một mùa mưa giống hệt năm ấy.
Ký ức vẫn xuất hiện.
Nhưng lần này...
Nó chỉ đi ngang qua.
Không còn khiến bạn dừng lại.
Không còn khiến bạn cầm điện thoại lên.
Không còn khiến bạn tự hỏi:
"Liệu họ có còn nhớ mình không?"
Bạn chỉ mỉm cười.
Rồi bước tiếp.
Đó không phải là vô cảm.
Đó là khi trái tim đã đủ bình yên để không bị quá khứ giữ lại.
Điều khiến chúng ta lớn lên không phải là tình yêu
Khi còn trẻ, chúng ta thường nghĩ:
"Tình yêu sẽ làm mình trưởng thành."
Không.
Điều khiến con người trưởng thành hơn rất nhiều lại là những ngày sau khi tình yêu kết thúc.
Đó là lúc bạn học được cách:
- Tự kiếm tiền.
- Tự chăm sóc sức khỏe.
- Tự vượt qua những ngày mệt mỏi.
- Tự chữa lành cảm xúc.
- Tự đứng dậy sau những lần gục ngã.
- Tự học cách yêu bản thân khi chẳng còn ai ở bên.
Có những đêm sốt, bạn tự lấy thuốc.
Có những ngày áp lực, bạn tự động viên mình.
Có những lúc muốn khóc, bạn chỉ biết hít một hơi thật sâu rồi tiếp tục làm việc.
Lúc ấy, bạn từng nghĩ mình rất cô đơn.
Sau này mới hiểu...
Đó chính là quá trình trở thành một phiên bản mạnh mẽ hơn.
Học cách yêu bản thân là bài học khó nhất
Người ta thường nói về cách yêu người khác.
Ít ai dạy chúng ta cách yêu chính mình.
Yêu bản thân không phải là những câu nói truyền động lực.
Mà là những điều rất nhỏ.
- Là nhớ ăn đúng bữa.
- Là đi ngủ sớm hơn.
- Là mua cho mình món ăn mình thích.
- Là chăm một chậu cây.
- Là dọn căn phòng thật sạch.
- Là nghỉ ngơi khi cơ thể mệt.
- Là không ép mình phải mạnh mẽ mọi lúc.
- Là tha thứ cho những phiên bản từng ngây ngô của chính mình.
- Đến một ngày, bạn sẽ nhận ra:
- Mình không còn chờ ai mang hạnh phúc đến nữa.
- Mình biết tự tạo ra nó.
Có những cảm xúc không cần phải biến mất
Nhiều người hỏi:
"Làm sao để hết cảm giác man mác?"
Có lẽ...
Không cần hết.
Bởi cảm giác ấy không phải lúc nào cũng là nỗi buồn.
Đó có thể là dấu vết của một hành trình.
Là sự lặng yên sau những năm tháng quá nhiều biến động.
Là lời nhắc rằng bạn đã từng yêu rất sâu.
Đã từng đau rất nhiều.
Đã từng mất mát.
Nhưng cũng đã từng dũng cảm bước tiếp.
Nếu ngày hôm nay bạn vẫn còn đôi lúc thấy lòng mình man mác, điều đó không có nghĩa là bạn chưa chữa lành.
Có thể bạn đã chữa lành rất nhiều rồi.
Chỉ là trái tim vẫn đủ tinh tế để cảm nhận cuộc sống.
Bình yên thật sự là khi bạn không còn chạy theo cảm xúc
Có một ngày, bạn sẽ hiểu:
- Hạnh phúc không còn là chờ một tin nhắn.
- Không còn là mong ai quay lại.
- Không còn là cố giữ một mối quan hệ đã rạn nứt.
- Hạnh phúc là khi bạn kết thúc một ngày bằng sự bình yên.
- Một căn nhà gọn gàng.
- Một bữa cơm ấm.
- Một ly nước mình thích.
- Một cuốn sách hay.
- Một công việc đang tiến về phía trước.
- Và một trái tim đủ nhẹ để ngủ ngon.
Có bao giờ bạn cảm thấy lòng mình man mác?
Nếu có...
Đừng vội nghĩ rằng mình yếu đuối.
Cũng đừng vội cho rằng mình chưa quên được ai.
Biết đâu, điều bạn đang cảm nhận không phải là nỗi buồn.
Mà là dấu hiệu của một con người đã đi qua rất nhiều biến cố, đã học được cách buông bỏ, học được cách yêu bản thân và đang từng ngày bước đến một cuộc sống bình yên hơn.
Bởi sau tất cả, trưởng thành không phải là không còn cảm xúc.
Mà là dù trái tim vẫn biết rung động, bạn không còn đánh mất chính mình vì bất kỳ ai.
==========================================
Viết bài @Hằng Tata Mimi

Xem thêm